Mối quan hệ giữa tôi và chị dâu không có mâu thuẫn lớn. Nhưng từ ngày về làm dâu, tôi luôn cảm nhận chị là người rất xông xáo, thích đứng ra sắp xếp mọi việc và đôi khi thích quyết định thay người khác.
Trong các buổi họp mặt gia đình, chị thường là người lên kế hoạch, phân công từng người làm gì. Từ chuyện cúng giỗ, cưới hỏi đến việc sửa nhà cho bố mẹ, chị đều muốn là người đưa ra ý kiến cuối cùng.
Mọi người thường bảo chị nhiệt tình. Tôi cũng công nhận điều đó. Nhưng đôi khi sự nhiệt tình ấy khiến người khác có cảm giác bị quản lý hơn là được quan tâm. Bởi vậy nên tôi và chồng vốn ít va chạm. Hai vợ chồng ở thành phố, có việc gì cần hỗ trợ bố mẹ thì gửi tiền hoặc về quê phụ giúp. Ngoài ra, chúng tôi ít tham gia vào những chuyện nội bộ trong nhà.
Thông thường vào dịp nghỉ hè, tôi thường dẫn các con về ông bà nội chơi vài ngày rồi về lại thành phố. Hè năm nay, 3 đứa nhỏ nhà tôi muốn về quê nội chơi 1 tháng để "xả hơi" sau cả năm học. Khi gọi điện hỏi ý kiến, bố mẹ chồng vui lắm. Bố chồng còn chủ động dọn lại căn phòng phía sau để các cháu ngủ. Ông bà hào hứng đến mức ngày nào cũng gọi video hỏi khi nào các cháu về.
Tôi thấy vậy cũng yên tâm. Thế nhưng chỉ một tuần sau khi gửi 3 con về quê, tôi gặp một tình huống rất khó chịu. Trong nhóm chat gia đình gồm bố mẹ chồng, vợ chồng anh cả và vợ chồng tôi, chị dâu bất ngờ nhắn: "Cơm gạo thì ông bà, hai bác nuôi được. Nhưng hè nắng nóng, bật điều hòa suốt ngày cho các cháu cũng tốn điện. Cô chú hỗ trợ thêm 1 triệu đồng/tháng tiền điều hòa nhé".
Nhóm chat bỗng im lặng. Bố mẹ chồng không trả lời. Chồng tôi đọc xong cũng chỉ nhìn tôi rồi cười gượng. Một triệu đồng mỗi tháng thật ra không phải số tiền lớn với gia đình tôi. Trước khi gửi con về quê, tôi cũng biếu bố mẹ chồng vài triệu đồng để ông bà thêm tiền đi chợ.
Nếu chị dâu gọi riêng cho tôi, nói rằng hè này nhà đông người hơn, chi phí sinh hoạt tăng, tôi sẵn sàng gửi thêm tiền cho bố mẹ mà không cần ai nhắc.