Tôi vắng nhà, vợ tôi còn lười đi ăn bún, ăn phở cho nhàn. Chứ vợ vắng nhà, tôi vẫn chịu khó đi chợ, vào bếp, vừa tiết kiệm, vừa sạch sẽ. Chính vợ tôi cũng phải thừa nhận phục tôi ở điểm này. Đàn ông như tôi, các cô có đốt đuốc đi tìm người thứ hai chưa chắc đã có. Một người chồng như thế, vợ tôi muốn không tin tưởng cũng không được.
Thế nên, những hôm đi làm về muộn, những tối hẹn hò với bạn bè đồng nghiệp, tôi chẳng bao giờ phải nghĩ cách về nói với vợ như thế nào. Trong khi mấy ông bạn thì điện thoại vợ réo liên tục rồi tra hỏi, trình bày, nghe não cả ruột.
Bạn bè hỏi tôi: "Ông có cách gì dạy vợ hay thế, chia sẻ bí quyết đi". Tôi chỉ biết cười: "Cứ làm cho vợ tin đi rồi hẵng đòi hỏi sự tự do, nhảy múa. Cứ ngoan, ắt sẽ có quà".
Một tối, tôi hỏi vợ sao cô ấy không giống những bà vợ khác hay kiểm soát, ghen tuông chồng? Cô ấy hỏi lại: "Sao em phải ghen?". Tôi bảo vợ rằng, những hôm tôi tan ca về muộn, những chủ nhật tôi vắng nhà, những tối tôi lỡ quá chén say ngủ nhà bạn, biết đâu sự thật không phải thế, mà là tôi đang đi bên cô nào hay "gái gú" bên ngoài thì sao?
Vợ tôi, hình như đang lướt Facebook bỗng quay lại cười không ngừng được. Rồi cô ấy ngồi nhìn tôi, vẻ mặt rất thiếu nghiêm túc: "Anh nghĩ mà xem, đến mua một mớ rau, anh còn đi quanh chợ xem chỗ nào rẻ hơn. Mua một cân su hào, anh còn ngó xem người ta cân có cân điêu không. Mua dầu gội đầu còn lăn tăn nên mua chai hay mua gói cho có lợi.