Một ngày đang làm việc, Ly bị đau ruột thừa cấp, khiến tôi phải tức tốc đưa cô bé vào bệnh viện. Để thể hiện lòng biết ơn, bố Ly tự tay nấu thức ăn, mang đến cảm ơn tôi, cứ như vậy mà thành thân thiết. Càng nói chuyện, tôi càng phát hiện ra người đàn ông này có nhiểu điểm khiến tôi nể phục. Anh hiểu biết nhân tình thế thái và có trái tim vô cùng ấm áp.
Tôi muốn giúp cha con anh nên mời anh về làm việc cho tôi, nhưng anh từ chối vì không muốn phiền. Tôi tìm cách tăng lương cho Ly nhưng anh lại xin gặp riêng tôi. Anh trình bày rằng, anh đủ sức lo cho các con, cũng muốn Ly tự nhận thức được sức lao động của mình mà không chịu sự ưu ái nào đặc biệt. Những điều đó khiến tôi tôn trọng người đàn ông này hơn.
Tôi phát hiện, tôi thích nói chuyện với anh, thích ăn những món ăn anh nấu, thích cảm giác tin cậy, ấm áp toát ra từ người đàn ông điềm tĩnh này. Bằng bản năng và kinh nghiệm sống của mình, tôi biết anh cũng thích tôi. Nhưng với bản chất khái tính như anh, chắc chắn khoảng cách giữa chúng tôi sẽ là rào cản để anh vĩnh viễn không dám thổ lộ.
Vì vậy, trước sự ngỡ ngàng tột độ của anh, tôi đã chủ động bày tỏ tình cảm của mình. Ở góc độ của tôi mà nói, tôi không cần chồng phải là ông nọ, ông kia. Điều tôi cần là một người yêu thương tôi chân thành, sẵn sàng vì tôi mà lo lắng mỗi ngày.