Một hôm, hội bạn đại học hẹn gặp nên tôi quyết định đi họp lớp mà không hề báo cho chồng. Tôi nghĩ chỉ ngồi một lúc nên chẳng nói với anh. Và rồi ở nhà hàng đó, tôi thấy chồng mình. Anh ngồi cùng một người phụ nữ.
Từ điệu bộ anh bón thức ăn cho cô ta đến ánh nhìn tình tứ là tôi đủ hiểu mối quan hệ của họ như thế nào. Tôi không tin vào mắt mình. Nhưng hôm ấy, tôi vẫn bình tĩnh, không làm rùm beng mà lặng lẽ về nhà theo dõi.
Vài ngày sau, tôi lén theo dõi rồi chết lặng khi thấy anh đưa cô ta về một căn biệt thự sang trọng. Họ ở đó cả ngày, trong khi anh nói với tôi là làm việc ở công ty. Điều khiến tôi choáng váng nhất là tầm chiều tối, khi anh ra ngoài chuẩn bị về, hàng xóm ở đó gọi anh là “chồng cô Linh”...
Người phụ nữ ấy hơn tôi vài tuổi. Nếu nhìn bề ngoài, cô ta không xinh đẹp, cũng chẳng sang chảnh. Nhưng cô ta sống trong biệt thự xa hoa và suốt mấy năm qua, chồng tôi vẫn ra vào nơi ấy như nhà của mình. Hàng xóm ở đó, ai cũng tưởng anh là “chồng” cô ta. Chỉ có tôi - người vợ hợp pháp - là không hề hay biết.
Tôi như phát điên. Trong cơn giận, tôi tìm đến tận nơi đánh ghen. Tôi nghĩ ít nhất, mình cũng phải giành lại một chút công bằng. Hàng xóm nơi ấy lao ra can ngăn mà không ai biết đâu là vợ thật. Ai cũng đinh ninh cô ta mới là vợ bởi họ ngang nhiên sống với nhau như vợ chồng.
Khi tôi tung hê hết lên, ai cũng há hốc mồm và lảng về nhà dần. Cô ta khá bình tĩnh, chỉ nhìn chồng tôi nói: “Anh đưa vợ anh về đi. Không xử lý được việc này, đừng trách em là ác”.
Một ả nhân tình vừa già, vừa xấu lại có quyền nói ngang ngược như thế? Tối đó về nhà, tôi gửi con sang bên ngoại rồi gầm gào lên. Anh không nói gì, chỉ bảo cần được yên tĩnh.
3 ngày sau, anh mới trở về nhà và ném lên bàn tập hồ sơ giấy tờ. Anh bảo, đó là hậu quả từ hành động ghen tuông ngu ngốc của tôi. Người tình của anh rút toàn bộ vốn đầu tư ra khỏi công ty, mọi thứ lao dốc. Đối tác quay lưng, dự án đình trệ.
Hóa ra, tất cả sự thành đạt, tiền bạc, vị thế của anh… đều có bóng dáng người đàn bà đó. Cô ta yêu anh nên nâng đỡ, giúp công ty anh ăn nên làm ra. Và giờ vì tôi “làm loạn”, cô ta mất mặt, tuyên bố sẽ rút hết nếu anh không “dẹp yên” được.
Tôi chưa bao giờ thấy mình nhỏ bé đến vậy. Tình yêu, danh dự, lòng tự trọng, tất cả đều bị chà đạp. Nhưng đau hơn cả là ánh mắt anh - người từng hứa bảo vệ tôi - giờ lại nhìn tôi như kẻ phá hoại.
Anh nói: “Em chỉ cần im lặng để mọi chuyện êm đi. Cô ấy giúp anh, cũng là giúp gia đình mình”.
"Cô ấy giúp gia đình mình”? Bằng cách ngang nhiên giật chồng người khác sao? Giờ cô ta còn muốn công khai, không cần giấu giếm nữa. Tôi phải chấp nhận nhìn họ bên nhau, cười nói, còn bản thân phải giả vờ như mù, như câm?
Tôi biết nếu tôi phản kháng, công ty của anh sẽ sụp đổ, cả nhà sẽ khốn đốn. Nhưng nếu im lặng, tôi sẽ chẳng còn là chính mình. Sự tự trọng, dịu dàng, yêu chồng hết mực sẽ bị bào mòn đến trơ trọi.
Tôi không biết mình sẽ chọn gì? Giữa một bên là mái ấm bao năm gây dựng và một bên là lòng kiêu hãnh cuối cùng của người vợ.
Có lẽ, điều đau đớn nhất không phải là bị phản bội, mà là bị bắt phải xin lỗi kẻ đã phá nát hạnh phúc của mình. Tôi phải làm gì mới đúng đây?