Chúng tôi đã gặp và đến với nhau như vậy, giống như một cảnh trong phim ngôn tình. Nhưng nếu trong phim, thường là người đẹp sẽ gặp tổng tài, còn tôi chỉ là anh kỹ sư nghèo xuất thân từ nông thôn, mới ra trường vài năm với đồng lương chỉ đủ lo cho bản thân nơi phố thị.
Không đầy một tháng sau, em tìm tôi, gương mặt lo lắng hỏi: "Em có thai rồi, giờ tính sao đây?". Tôi vừa mừng, vừa lo, còn biết tính sao bây giờ. Nếu em không chê, chúng tôi sẽ làm đám cưới.
Tôi thực sự cảm thấy không cân xứng vì em là con gái thành phố, gia đình khá giả, lại rất xinh đẹp, lấy tôi chắc sẽ thiệt thòi. Bố mẹ em nếu gặp tôi, e rằng cũng không muốn chấp nhận.
Đến lúc này, em mới kể cho tôi nghe rằng, mẹ em mất sớm, bố em tái hôn. Bố nhu nhược nghe lời mẹ kế nên cuộc sống của em khổ sở vô cùng. Sau khi tốt nghiệp đại học, em xin bố mua cho một căn hộ chung cư nhỏ ở riêng. Buồn chán, em lao vào yêu đương, thấy vui thì yêu chứ không chọn người. Vậy nên cuộc tình nào cũng có kết cục "con ong đã tỏ đường đi lối về" là lại bỏ rơi em.
Chuyện em lấy ai, buồn vui, sướng khổ thế nào, chắc chắn bố và mẹ kế cũng không quan tâm. Chỉ cần tôi không chê em có quá khứ yêu đương phóng khoáng, từ nay về sau, em nhất định sẽ làm vợ tốt.
Chúng tôi nên duyên vợ chồng như định mệnh sắp đặt từ trước. Hạnh phúc bất ngờ đến nỗi cho đến bây giờ, sau gần 5 năm sống chung, có một con gái 4 tuổi, nhiều lúc ngắm nhìn vợ, tôi vẫn chưa tin mình có một người vợ xinh đẹp nhường ấy, một gia đình hạnh phúc nhường ấy.
Tôi thương em, muốn bù đắp cho những thiếu thốn tình cảm tuổi thơ em từng phải chịu, muốn xoa dịu tổn thương những người đàn ông đến trước gây ra. Và hơn hết, làm em hạnh phúc, tôi cũng hạnh phúc. Huống hồ, em không chỉ xinh đẹp, dịu dàng, mà còn rất hiểu chuyện.
Một buổi tối, sau hai ngày về quê có việc gia đình, tôi trở lại nhà, đúng lúc nhà đang có khách. Vợ tôi và một người đàn ông ngồi ở phòng khách, nét mặt căng thẳng như vừa cãi nhau.