Trước đây, gia đình hai bên, bạn bè đều cho rằng, tôi và My là một đôi. Chúng tôi hiểu rõ nhau, thương nhau, khi người kia cần chuyện gì, người còn lại luôn có mặt.
Tôi cũng không hiểu vì sao, tôi và My thân nhau như vậy, hiểu rõ nhau như vậy nhưng lại không trở thành một đôi. Cả hai có thể nắm tay nhau vỗ về khi buồn chán, ôm nhau khi khóc, nhưng tuyệt nhiên không hề có cảm giác yêu đương.
Tôi từng kể với vợ mình rằng, mình có một cô bạn thân như vậy. Vợ cho rằng, không có tình bạn trong sáng thực sự giữa đàn ông và phụ nữ, chẳng qua là có những chuyện chưa đến lúc xảy ra thôi. Cũng may My ở nước ngoài xa xôi, chứ ở gần mà thân nhau như thế, cô ấy sẽ cảm thấy khó chịu.
Tuần trước, My bất ngờ về nước và gọi điện cho tôi. Thường mỗi dịp về, My sẽ báo trước, lần này đột ngột vậy, không hiểu có chuyện gì. Hóa ra, My vừa ly hôn, lý do là vì chồng cô ấy ghen tuông mù quáng. Anh ta kiểm soát mọi mối quan hệ của My, ghen với đồng nghiệp, với khách hàng, với cả thầy giáo của con khiến mối quan hệ vợ chồng luôn căng như dây đàn.
Hôm gặp nhau, My cứ thế ôm tôi mà khóc. Tôi nắm lấy bàn tay cô ấy, an ủi rằng, có những chuyện, phải kết thúc thì mới có thể bắt đầu. Kết thúc không phải bao giờ cũng là điều tồi tệ.
Tối hôm đó, My đăng một dòng trạng thái lên trang cá nhân đính kèm tên tôi với nội dung: "Thật may, những lúc mình buồn bã và đau khổ nhất, cậu vẫn ở đây, để mình thấy mình không bao giờ cô độc", kèm theo đó là bức hình chụp bàn tay tôi đang nắm lấy bàn tay cô ấy.
Vì dòng trạng thái có nhắc đến tên tôi nên vợ tôi đọc được và trận cuồng phong lập tức nổ ra lúc đêm khuya. Tôi có kể về tình trạng My đang gặp phải hiện tại, giải thích rằng mối quan hệ giữa tôi và My thân thiết nhiều năm, từ trước khi tôi quen vợ và bao nhiều năm nay vẫn thế. Cái nắm tay kia cũng chỉ là hành động sẻ chia với bạn bè, không có ý đồ gì khuất tất.
Vợ tôi không chịu nghe, vừa khóc, vừa ném đồ đạc khắp phòng rồi cô ấy nói: "Không phải tự dưng mà chồng cô ta ghen tuông. Loại phụ nữ ấy, chồng bỏ cũng không oan đâu".