Công tâm mà nói, mẹ chồng tôi khó tính nhưng bà cũng quý tôi. Bà hay khen tôi với mọi người, bảo tôi ngoan ngoãn, đảm đang. Buồn đau ập đến là khi chồng tôi qua đời vì một tai nạn giao thông.
Tôi gồng mình lên lo việc cho chồng rồi lại gạt nước mắt đi làm ăn tiếp. Nỗi đau mất chồng đã khổ, giờ còn mang theo gánh nặng tiền bạc, nuôi con. Lương tháng 7 triệu đồng, trước còn có chồng san sẻ làm chỗ dựa, giờ tôi phải tự xoay xở một mình.
Giỗ tuần, cúng 49 ngày, 100 ngày rồi đến giỗ đầu, tôi đều cặm cụi làm tròn trách nhiệm dâu con. Khổ đau, tôi cũng không dám gọi về nhà bố mẹ đẻ kêu than. Đêm ôm gối khóc chồng, ban ngày tôi lại tươi cười làm việc, từ việc cơ quan cho tới việc nhà.
Bước sang năm thứ hai kể từ khi xảy ra sự cố, mộ chồng tôi còn chưa xanh cỏ, mẹ chồng đã gọi tôi vào nói chuyện. Bà dạo đầu câu chuyện xa gần, đại khái cảm ơn tôi vì đã lo lắng cho nhà chồng không toan tính. Tôi là dâu ngoan mà bà may mắn có được, thế nhưng...
Và đây mới chính là trọng tâm mẹ chồng tôi muốn nói. Bà bảo, con trai bà đã an vị ở cõi xa. Tôi còn trẻ, chuyện thời nay mẹ đơn thân không thiếu nên trước sau gì, tôi cũng tìm được hạnh phúc riêng.